Bức thư cảm động của học sinh trường THPT Lý Tự Trọng khi biết trường giải thể

May 30, 2014 3:18 am
Học sinh trường THPT Lý Tự Trọng đã có những bài thơ hoặc những bức thư cảm động về ngôi trường thân yêu khi biết tin nó sẽ bị giải thể vào năm 2016.
 
Sau khi khối 12 cuối cùng của năm học 2016 tốt nghiệp, thì trường sẽ ngay lập tức bị giải thể. Nhưng các bạn học sinh hiện đã rất lo lắng và khá buồn vì nơi mình gắn bó với thời cấp 3, thời học sinh sẽ không còn. Một học sinh khối 11 chia sẻ: "Mình không muốn sau này khi ra trường, bạn bè, đồng nghiệp hỏi ngày xưa mày học ở đâu, mà phải nói đến một ngôi trường đã không còn tồn tại nữa thì quả thật chẳng còn gì buồn hơn nữa. Rồi những ngày như 20/11, ngày tốt nghiệp muốn quay về thăm mái trường xưa, thầy cô cũ,… liệu chăng chúng mình sẽ làm được những điều ấy?".
 
Với tâm trạng buồn bã, tiếc nuối về mái trường của mình. Rất nhiều bạn học sinh đã viết những bức thư tâm sự, chia sẻ về quyết định giải thể trường lần này. Chúng tôi xin trích đăng một vài bức thư của các bạn học sinh, lẫn của giáo viên của trường THPT Lý Tự Trọng.
 

 
"Là một học sinh lớp 10, vừa mới vào trường bỡ ngỡ chưa quen với mọi điều trong năm đầu tiên học cấp ba này. Thế nhưng khi đã bắt đầu quý mến nó, thì tất cả như vội vàng chạy đi xa tôi. Tin trường giải thể rất "sốc" với mọi người, có những giọt nước mắt lặng thầm rơi của người thầy, người cô của các học sinh, những người đã gắn bó với ngôi trường này. Cô Phạm Thị Hòa là giáo viên chủ nhiệm của tôi, bên ngoài cô như một ngọn lửa rất nóng, làm mọi người có thể rất sợ cô. Nhưng bên trong lại là một người vô cùng ấm áp, tận tâm thương học sinh vô cùng. Mỗi người một cá tính, nhưng tất cả giáo viên trường Lý Tự Trọng đã mang lại cho từng thế hệ học sinh một bài học làm người, dạy cho chúng tôi biết những thứ xung quanh đang hiện hữu, nhưng phép tính toán,… Họ là những ngọn lửa vô cùng ấm áp và đầy nhiệt huyết đang cống hiến cho đất nước thầm lặng. Đối với với những người chưa hiểu rõ chúng tôi thì nói “trường giảng dạy không tiến bộ hay quậy phá", nhưng dẫu sao, Lý Tự Trọng vẫn là cái tên mãi khắc sâu trong trái tim mọi người. Tôi giờ đây chỉ xin hãy giữ lại trường của tôi. 
 
Đôi khi rời trường, rời khỏi một thời gian áo trắng đến trường tinh nghịch cùng bạn bè.  Ai trong mỗi con người đều muốn quay về vạch xuất phát, để lại một lần nữa được cảm nhận bài giảng của người thầy, người cô năm nào còn mãi. Thì lại có một nơi được xem là ngôi nhà thứ hai cho chúng tôi trở về với người cha, người mẹ thứ 2 của mình. Xin cảm ơn tập thể giáo viên trường, thầy Nhật dạy Sinh, thầy Thương dạy GDCD, thầy Vinh dạy Anh, thầy Long dạy Sử, thầy Bạch môn Tin, thầy Cường môn Công nghệ, cô Liên môn Hóa, cô Hòa môn Địa,… và các thầy cô khác đã cống hiến cho ngôi trường này."
 
Một giáo viên tên Nguyễn Hồng Thanh đã viết hẳn một bài thơ về ngôi trường "sẽ đi vào lãng quên" của mình để kính tặng cô Phạm Thị Thu Thảo – Phó hiệu trưởng trường THPT Lý Tự Trọng.
 
 
"Kính tặng cô Phạm Thị Thu Thảo – Phó Hiệu Trưởng trường THPT Lý Tự Trọng.
 
Thân tặng tất cả những thầy cô giáo, cán bộ CNV cùng các em học sinh đã và đang giảng dạy, học tập tại ngôi trường thân yêu này.
 
Rồi mai này mọi người cũng sẽ quên thôi,
Một ngôi trường sẽ đi vào quên lãng.
Một ngôi trường chỉ còn là dĩ vãng,
Lý Tự Trọng ơi! Ngày đó cũng đến rồi.
 
Bao nhiêu năm bụi phấn trắng rơi rơi,
Bao nhiêu năm miệt mài bên giáo án.
Bao nhiêu năm say sưa trên bục giảng,
Vẽ tương lai, chắp cánh những ước mơ…
 
Ngày đến trường với đàn em ngây thơ,
Dáng hồn nhiên chăm lo bên sách vở.
Có điều gì trong ta như đang vỡ,
Cứ chực trào khiến nước mắt rớt rơi…
 
Chỉ mai này – một mai này thôi,
Ngôi trường nhỏ sẽ chẳng còn ai nhớ ?
Đường đến trường sẽ không còn bỡ ngỡ,
Một ngôi trường sẽ chẳng ai nhớ tên.
 
Bao lớp học trò từ nơi này lớn lên,
Những người khách trên chuyến đò lưu luyến.
Một lần qua sông sẽ chẳng quay về bến,
Vì bến có còn đâu? Cô lẻ khách qua thuyền.
 
Lý Tự Trọng ơi!
Sẽ một ngày ta chẳng còn được gọi tên,
Sẽ chẳng còn thấy bóng dáng những học trò thân thuộc.
Sẽ chẳng còn gặp nhau những đồng nghiệp thương mến,
Tất cả chỉ là kỉ niệm lúc chia phôi…
 
Lý Tự Trọng ơi! 
Ta muốn ngàn lần gọi tên mãi không thôi!".

Tags:

Bình luận về bài viết

Bài viết liên quan